Ngày xửa ngày xưa,
Phía trên bầu trời bao la là dãy thiên hà lấp lánh, nơi những vì sao kể chuyện bằng ánh sáng. Có hai ngôi sao sáng lung linh đang nhảy múa bên nhau. Chúng lấp lánh, tỏa sáng như muốn nói với cả vũ trụ về một điều kỳ diệu sắp xảy ra.
Nhưng bỗng nhiên, mây đen kéo đến, che kín bầu trời. Sấm rền vang, chớp giật sáng lòa! Một ngôi sao lạ khác lao tới, va chạm vào hai ngôi sao kia, tạo nên một vụ nổ ánh sáng rực rỡ.
Ba mảnh tinh tú vỡ vụn, hóa thành ba luồng ánh sáng kỳ ảo, lao nhanh xuống Trái Đất, mỗi mảnh bay về một hướng khác nhau.
Ngôi sao có ánh sáng màu xanh lá rơi xuống khu rừng già. Ngôi sao có ánh sáng màu xanh dương lao nhanh xuống đại dương, khiến cho mặt biển động mạnh. Ngôi sao màu hồng thì rơi xuống đồng bằng, nơi cung điện của Vua Hùng thứ 18.
Dưới bầu trời giông bão, một vương quốc cổ xưa hiện lên hùng vĩ.
Mưa trút xuống như thác, cây cối bên ngoài cung điện rung lên bần bật, nghiêng ngả, lá vàng bay khắp nơi. Người hầu vội vàng đóng cổng thành, hối hả kéo rèm cửa sổ lại, thắp lên những ngọn nến lung linh trong các gian phòng.
Cung điện như một con tàu lớn, đứng vững giữa cơn bão, chờ đợi một điều kỳ diệu sắp xảy ra.
Trong căn phòng riêng của Hoàng hậu, bà chuẩn bị lâm bồn, nằm trên chiếc giường gỗ, khuôn mặt nhợt nhạt, đôi tay bấu chặt thành giường đến run rẩy. Tiếng rên đau đớn của Hoàng hậu vang lên, hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa. Mồ hôi nhễ nhại trên trán bà.
Bên giường, Nhũ Mẫu, với khuôn mặt hiền từ và mái tóc búi gọn, đôi tay che chắn ngọn nến nhỏ khỏi cơn gió lùa qua tấm rèm lụa mỏng manh đang lay động. Trong khi đó, bà mụ với đôi mắt sắc bén, đầy tập trung, khéo léo đỡ đẻ, bà thì thầm những lời cầu khấn bình an cho Hoàng hậu.
Bỗng nhiên một tiếng động mạnh làm rung chuyển cả cung điện. Một luồng ánh sáng màu hồng rực rỡ, lóe lên từ hư không, chiếu sáng khiến cho cả căn chói lòa. Thời gian ngừng trôi, gió ngừng thổi, ngọn nến đứng yên, rèm lụa bất động, tất cả mọi thứ đều bị dừng lại trong phút chốc. Chỉ riêng luồng ánh sáng màu hồng là tiếp tục di chuyển dịu dàng lướt nhẹ qua rèm, nó xoay tròn như một điệu múa thần tiên, rồi chui tọt vào bụng Hoàng Hậu, tan biến trong khoảnh khắc.
Thời gian và mọi thứ quay trở lại bình thường, ngọn nến lại lập lòe, và một tiếng hét thất thanh của Hoàng Hậu xé tan bóng tối: “Ahhh!” chào đón sự ra đời của một sinh linh bé nhỏ được chúc phúc bởi những thần tiên từ dải Ngân Hà.
Trước cánh cửa phòng Hoàng Hậu, hành lang vang vọng bởi những tiếng bước chân của Vua Hùng. Nhà vua đi qua đi lại, mỗi bước chân nặng trĩu lo âu. Đôi mắt ông hướng về cánh cửa phòng, nơi ánh nến hắt ra những bóng hình quệt mồ hôi của bà mụ. Vua Hùng nắm chặt tay, lòng thầm cầu nguyện, hy vọng Hoàng hậu và đứa con sắp chào đời được bình an.
Bỗng, một tiếng khóc trẻ thơ “oe oe” vang lên. Âm thanh ấy như xua tan bóng tối, khiến trái tim vua nhẹ nhõm. Cánh cửa phòng bật mở. Nhũ Mẫu bước ra, khuôn mặt rạng rỡ. Bà bế một cô bé nhỏ xinh xắn, làn da trắng ngần tựa ngọc, đôi mắt lấp lánh như mang ánh sao. “Thưa bệ hạ, là một tiểu công chúa!”
Nhũ Mẫu mỉm cười, nhẹ nhàng đưa cô bé đến trước mặt nhà vua. Vua Hùng ôm lấy cô công chúa nhỏ bé, trái tim ông tràn ngập niềm vui, khuôn mặt lo âu hóa thành nụ cười hớn hở. “Ôi, công chúa của ta!” ông thì thầm, giọng ấm áp như ánh nắng ban mai. “Chúng ta sẽ đặt tên con là Mị Nương, con là viên ngọc quý của vương quốc này.”
Cô bé ọ ẹ nhìn nhà vua với đôi mắt trong veo như thể mang theo ánh sáng của ngôi sao, hứa hẹn một số phận kỳ diệu gắn với những bí ẩn của đất trời.
Cùng lúc đó, trong đêm đen sâu thẳm, tại dãy núi cổ xưa cùng rặng rừng già chìm trong bóng tối, chỉ điểm xuyết bởi những tia chớp lóe sáng. Tiếng sấm rền vang, tựa lời gợi mở của những vị thần núi. Gió rít qua cánh rừng già, làm những tàng cây cổ thụ rung lên bần bật, cành lá lao xao như sắp chào đón một sự kiện bí ẩn từ vũ trụ.
Âm thanh của đêm rừng trỗi dậy: tiếng chim cú kêu u u, tiếng côn trùng rì rào và tiếng lá xào xạc. Từ đỉnh núi cao, ánh chớp chiếu rọi qua con đường mòn ẩm ướt dẫn lối vào một hang động.
Sơn Nương cố gắng từng bước đi cẩn thận trên lối mòn trơn trượt, đôi chân nặng nề nhưng kiên định. Mưa rơi xối xả, gió rít bên tai, bà vội vàng tìm nơi trú ẩn. Tay bà xoa bụng, nhưng cơn đau thúc giục hạ sinh đang kéo đến. Ánh mắt vừa lo âu vừa tràn đầy hy vọng. Mỗi bước chân của Sơn nương là một lời cầu nguyện, xin các vị thần che chở cho đứa trẻ sắp ra đời.
Đã đến được hang động, Sơn Nương bước vào bên trong. Bà ngồi xuống, hít thở sâu, cảm nhận hơi ấm còn sót lại của hòn đá to, như thể hang động này là nơi định mệnh đã chọn để chào đón một linh hồn đặc biệt. Tiếng gió rít ngoài kia hòa cùng tiếng tim bà đập, báo hiệu một khoảnh khắc thiêng liêng sắp xảy ra, nơi ánh sáng của rừng sẽ giáng xuống, mang theo lời tiên tri về một vị thần tương lai.
Sơn nương lấy đồ trong túi vải ra để nhóm lửa, bà nhặt nhạnh những cành củi khô còn sót lại để đốt lên, Sơn nương co ro trong cơn lạnh và chịu đựng những cơn đau bụng liên hồi.
Bên trong hang động sâu thẳm, ánh lửa từ đống củi phừng phực cháy, hắt lên vách đá. Sơn Nương nằm trên một tảng đá lớn, mồ hôi lăn dài trên trán bà, đôi tay bấu chặt vào gờ đá, chuẩn bị cho thời khắc trọng đại. Tiếng la đau đớn của bà vang vọng, hòa cùng tiếng mưa lũ gào thét bên ngoài. Hang động rung lên, như thể chính đất trời đang chờ đợi khoảnh khắc kỳ diệu này.
Bỗng, một tiếng động mạnh như sấm động làm vách đá rung chuyển. Một luồng ánh sáng màu xanh lá đang di chuyển tràn ngập trong hang động, chiếu sáng mọi ngóc ngách. Thời gian ngừng trôi, mọi thứ ngưng đọng, ngọn lửa đứng yên. Luồng ánh sáng ấy lướt qua vách đá, xoay tròn như điệu múa thiêng, rồi nhẹ nhàng chui tọt vào bụng Sơn Nương và tan biến trong khoảnh khắc.
Tiếng khóc “oe oe” trong trẻo vang lên, xua tan bóng tối. Sơn Nương, dù cơ thể đang rất mệt mỏi, nhưng bà không thể dấu được nụ cười rạng rỡ, ôm lấy cậu bé sơ sinh đáng yêu. Cậu bé mút tay, đôi mắt nhìn mẹ trìu mến, Sơn Nương âu yếm và quấn chặt đứa trẻ trong mảnh vải thô.
Nhưng niềm vui chưa trọn, mưa lũ bất ngờ ập đến, gào thét nghe đến đáng sợ. Vách đá đột nhiên sạt lở và nứt ra bởi cơn nước lũ, tảng đá dần trượt xuống vực, cuốn Sơn Nương theo dòng nước xiết. Bà chới với, cố sức chống chọi một cách yếu ớt, ánh mắt hoảng loạn và bất lực. Trong khoảnh khắc, bà cố gắng dồn hết sức mạnh đẩy cậu bé lên bờ cỏ mềm, Sơn nương đã hy sinh để cứu con trai mình. Dòng nước cuốn bà trôi đi, tiếng khóc thét của đứa trẻ hòa cùng tiếng cây rừng lao xao.
Một bóng đen bí ẩn bay thoáng qua nhanh như cắt. Không ai thấy rõ khuôn mặt, chỉ thấy đôi tay dịu dàng ôm lấy cậu bé, bay vút lên với tốc độ nhanh như chớp. Tiếng khóc của cậu bé dần hóa thành tiếng cười khanh khách, như thể đất trời vừa mang đến cho cậu bé một định mệnh mới.
Trong khi đó, ở nơi đại dương xa, mặt biển bao la trải rộng như tấm lụa dệt lấp lánh dưới ánh trăng, sóng vỗ ầm ầm hòa cùng tiếng sét rền vang, những ánh chớp lóe sáng.
Bỗng nhiên, từ dải Ngân Hà xa xôi, một thiên thạch mang theo luồng ánh sáng màu xanh dương rực rỡ bao quanh, lao nhanh xuống mặt biển. Tiếng sóng gào thét, tung bọt trắng xóa, như chào đón phép màu từ trời cao. Nước biển xoáy tròn, lấp lánh ánh bạc, như thể cả đại dương đang hát một khúc ca thiêng liêng để nghênh đón một điều gì đó rất đặc biệt.
Dưới làn nước sâu, thủy cung hiện ra lung linh, nơi những rặng san hô phát sáng như ngọc trai và những đàn cá đủ màu bơi lội, tựa như các vũ công trong một điệu múa thần tiên. Tiếng sủi nước rì rầm, như lời thì thầm của biển cả, vang vọng khắp thủy cung. Không khí tràn ngập sự kỳ diệu, như thể đại dương đang nín thở, chờ đợi một định mệnh sắp thành hình.
Mảnh thiên thạch bí ẩn lúc nãy, sau khi xuyên qua mặt nước, đang dần chìm vào lòng biển, để lại một luồng sáng xanh lấp lánh.
Dưới thủy cung lộng lẫy, ánh sáng từ những viên ngọc trai khổng lồ chiếu sáng cung điện, nơi những cột san hô uốn lượn như các ngọn tháp thần tiên. Thủy Nương, Hoàng hậu người cá xinh đẹp, nằm trong một chiếc vỏ sò rất lớn. Khuôn mặt bà nhợt nhạt, đôi mắt nhắm chặt vì đau đớn, chiếc đuôi cá lấp lánh vảy bạc quất lên quất xuống, làm nước xoáy nhẹ quanh giường. Tiếng la thất thanh của Thủy Nương vang vọng, khiến những con cá nhỏ sợ hãi nép mình sau rặng san hô.
Các nàng tiên cá hầu cận, với mái tóc dài óng ả như tảo biển, tất bật bơi ra bơi vào, cố gắng xoa dịu Thủy Nương. Không khí trong thủy cung tràn ngập sự thiêng liêng, như thể cả đại dương đang chờ đợi một phép màu.
Bỗng, một tiếng động mạnh như sóng thần rung chuyển thủy cung, làm những cột san hô chao đảo. Một luồng ánh sáng xanh dương rực rỡ tràn ngập không gian, bao trùm lấy cơ thể Thủy Nương. Thời gian ngừng trôi, nước biển ngưng đọng, các nàng tiên cá đứng yên, ánh sáng từ ngọc trai mờ đi. Luồng ánh sáng ấy xoay tròn như một điệu múa thần thánh, rồi nhẹ nhàng hòa vào cơ thể Thủy Nương, rồi ánh sáng đó tan biến trong khoảnh khắc. Mọi thứ trở lại bình thường, tiếng nước lại rì rầm.
Tiếng khóc sơ sinh “oe oe” trong trẻo vang lên, như tiếng chuông bạc của biển cả, xua tan sự tĩnh lặng. Hai nàng tiên cá, với nụ cười rạng rỡ, nâng một chiếc vỏ sò lớn, bên trong là một bé trai người cá, chiếc đuôi nhỏ lấp lánh vảy xanh. Gương mặt cậu bé nhăn nhó, đôi mắt mở to tròn nghịch ngợm, như thể đang cau có với cả thế giới, nhưng vẫn toát lên vẻ đáng yêu. Thủy Nương mỉm cười mệt mỏi, ôm cậu bé vào lòng. Đây chính là Thủy Tinh, vị thần tương lai của biển cả.
Mười năm thấm thoát trôi qua, dưới lòng biển sâu thẳm, thủy cung lộng lẫy hiện ra như một thế giới thần tiên nơi con người không thuộc về, rặng san hô lấp lánh và đàn cá đủ màu bơi lội như những vũ công thần tiên. Hoàng tử cá Thủy Tinh, nay đã mười tuổi, với chiếc đuôi xanh dương óng ánh, bơi lội cùng cha mẹ. Vua Thủy Tề, với mái tóc bạc như bọt sóng, ngài đang tập trung huấn luyện cậu bé cách bơi tốc độ, ông dẫn đường và giúp cậu bé hoàng tử cá bơi lướt thật điệu nghệ vượt qua những rạn san hô rực rỡ và các ghềnh đá sắc nhọn.
Thủy Tinh bơi nhanh như tia chớp, đôi mắt cậu bé sáng rực hướng về những luồng ánh sáng lấp lánh chiếu rọi từ trên mặt biển. Cậu bé cố gắng bơi trồi lên phía trên, khao khát khám phá thế giới bên trên mặt nước, nhưng Vua Thủy Tề nhanh chóng kéo cái đuôi cá của cậu ta trở xuống và ông ra hiệu không đồng ý.
“Này con trai của ta,” Vua Thủy Tề trầm giọng, như tiếng sóng ngầm, “Đó là nơi thuộc về loài người, con nhất định không được lên trên đấy.” Thủy Tinh cau mày, gương mặt lộ vẻ tiu ngỉu không vui, nhưng vẫn bơi theo cha về vùng nước sâu, nơi ánh sáng mờ dần.
Thủy Nương, mẹ cậu, bơi đến bên cạnh, đôi mắt bà dịu dàng như ánh trăng rằm. Bà trao cho cậu một túi nhỏ lấp lánh, chứa những hạt ngọc long châu óng ánh như sao biển. “Đây là quà cho con,” nàng dặn, giọng ấm áp nhưng nghiêm nghị, “Nó sẽ giúp con có đôi chân như con người trong những dịp cần thiết và cấp bách, nhưng con nên nhớ, không được tùy tiện sử dụng nó. Hiểu không?” Thủy Tinh liền hỏi: “Tại sao ạ?” Thủy nương nói thêm “Mỗi lần con sử dụng đôi chân để đến gần loài người là hàng vạn sinh linh người cá sẽ hi sinh vì con đấy!” Thủy Tinh gật đầu, đeo túi ngọc vào cổ, và nhìn lên hướng mặt biển, cậu bé bắt đầu mơ về ngày được bước chân đi trên đất liền để khám phá thế giới trên mặt biển.
Trên đất liền, trong cánh rừng xanh mướt, cậu bé Sơn Tinh, cũng đã lên mười, cậu bé đang vác một buồng chuối chín vàng ươm trên vai, nhảy thoăn thoắt qua những vách núi và cây rừng thật điệu nghệ. Tóc cậu rối bù như tổ chim, ánh mắt tinh nghịch.
Anh chàng huýt sáo vang, âm thanh trong trẻo như tiếng gọi của rừng sâu. Lũ khỉ lập tức xuất hiện, lao nhao từ cành này sang cành khác, tranh nhau những quả chuối chín mọng mà cậu hào phóng ném cho. Tiếng khỉ kêu chí chóe hòa cùng tiếng cười giòn tan của Sơn Tinh làm cả cánh rừng rộn ràng.
Đột ngột, những nhánh cây xanh thò dài ra và vung lên, quất nhẹ vào tay chân cậu, rồi thọc lét khiến cậu cười lăn lộn: “Thầy, thầy tha cho con, tha cho con!” Sơn Tinh vừa cười vừa la, lăn lộn chống cự. Lũ khỉ, sợ hãi, khép nép trốn trên cành cây, mắt tròn xoe nhìn.
Thần Rừng hiện nguyên hình, bộ râu trắng phơ lất phất, ông thu lại những nhánh roi. “Con lại đi trộm chuối của dân làng à?” ông hỏi bằng giọng nghiêm khắc với ánh mắt ẩn ý. Sơn Tinh lắc đầu, đứng bật dậy, chỉ vào buồng chuối. “Dạ không có ạ! Đây thầy nhìn này, con đã đem những cây giống từ dưới thung lũng về và tự trồng ạ. Thầy nhìn xem!” Cậu tự hào khoe những cây chuối nhỏ đang mọc bên sườn núi.
Thần Rừng mỉm cười, vuốt râu. “Tốt lắm, con trai. Hãy nhớ, việc trộm cắp thành quả của người khác là rất xấu xí.” Sơn Tinh gật đầu, nhưng ánh mắt tinh nghịch như thể cậu đang nghĩ đến trò đùa tiếp theo. Rừng xanh lại rộn ràng, như chúc phúc cho cậu bé mang sứ mệnh sẽ trở thành vị thần tiếp theo của núi rừng.
Trong hoàng cung nguy nga, vườn hoa rực rỡ sắc màu như một bức tranh thêu, nơi những cánh bướm lấp lánh bay lượn chấp chới. Vua Hùng và Hoàng Hậu đứng trên ban công, mỉm cười nhìn xuống công chúa Mị Nương.
Nàng công chúa đến nay đã được mười tuổi, tung tăng chạy giỡn, đuổi theo những con bướm vàng, váy áo lụa bay nhẹ như mây. Tiếng cười khúc khích của nàng vang vọng, tựa tiếng chuông bạc trong gió. Nhũ Mẫu, với khuôn mặt hiền từ, chạy lẽo đẽo theo sau, thở hổn hển, cố giữ chiếc váy dài khỏi vướng vào bụi hoa. “Công chúa, chậm lại kẻo ngã!” bà gọi, nhưng Mị Nương chỉ cười lớn, nhảy qua một khóm hoa, rồi bất ngờ trượt chân, lăn nhào xuống dốc đất. Nàng nằm ngửa, nhìn trời, cười khanh khách, như thể cả thế giới là trò chơi của riêng mình.
Tám năm sau,
Trong khoảnh khắc, thời gian như xoay chuyển. Cũng tại nơi này, Mị Nương, thoáng chốc trở thành một thiếu nữ, nàng ta ngồi dậy từ dốc đất, đôi mắt sáng ngời. Nàng giương cung, tư thế uyển chuyển như một nữ chiến binh, nhắm vào mục tiêu đằng xa, ánh mắt sắc bén nhưng vẫn toát lên nét tinh nghịch.
Nhũ Mẫu, bấy giờ bà ta đã luống tuổi hơn trước, tóc bạc phơ, vẫn lẽo đẽo theo sau, tay cầm bó cung tên, vừa chạy vừa thở hổn hển. “Công chúa, chậm lại chút!” bà than vãn, mồ hôi lấp lánh trên trán.
Trên ban công, Vua Hùng và Hoàng Hậu trông đã già hơn xưa nhưng ánh mắt vẫn tràn ngập yêu thương, nhìn nhau hạnh phúc, như thấy cả tuổi thơ của con gái trong khoảnh khắc này. “Hậu à,” Vua Hùng trầm ngâm, “Ta nghĩ con bé đã lớn phỏng phao rồi đấy?” Hoàng Hậu nhìn sang, ánh mắt dịu dàng. “Ý của bệ hạ là …?” Vua Hùng mỉm cười. “Ta nghĩ đến lúc chúng ta cần phải…” Hoàng Hậu tiếp lời, như đã hiểu: “Kén phò mã.” Vua gật đầu. “Vậy Hoàng Hậu cho tiến hành chuyện đó sớm đi.” Hoàng hậu khẽ cúi đầu. “Dạ, bệ hạ.”
Tại bìa rừng, ánh hoàng hôn nhuộm vàng những tán cây, Mị Nương, vẫn với cung tên trên tay, say mê đuổi theo một con nai nhỏ, đôi mắt nàng sáng đầy sự hiếu thắng.
Nhũ Mẫu già, váy áo lấm lem, chạy theo, thở hổn hển. “Công chúa, công chúa, chờ thần với!” bà lại nói tiếp “Công chúa đừng bắn thú rừng”. Nhũ Mẫu, lo lắng, khuyên: “Công chúa, nàng không nên bắn nó, chúng ta cần bảo vệ động vật hoang dã.”
Mị Nương gật đầu ngoảnh lại, cười tinh nghịch. “Bà yên tâm, ta chỉ đùa với nó chút thôi! Chỉ là một con nai con thôi mà.”, dù vậy nhưng đôi chân của công chúa vẫn bám đuổi theo thú nhỏ, khiến nó càng dẫn nàng đi sâu hơn vào cánh rừng.
Nhũ Mẫu thở dài. “Công chúa, trời sắp tối rồi, vào rừng sâu nguy hiểm lắm! Chúng ta về thôi.” Rồi bà ấy lẩm bẩm, tự an ủi: “À, công chúa Mị Nương rất giỏi võ nghệ thì sợ gì nguy hiểm chứ… mình cứ khéo lo.”
Nhũ mẫu cảm thấy mệt mỏi khi chạy lòng vòng cùng công chúa, nên bà dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, đặt áo choàng và bó cung tên xuống đất, dựa vào thân cây, nhắm mắt lại và nhanh chóng rơi vào giấc ngủ cùng tiếng ngáy khò khò.
Mặt trời vừa lặn, ánh sáng vàng cam dần tắt, để lại cánh rừng chìm trong bóng tối.
Chiều dần buông, mặt trời đang xuống thấp hơn, cánh rừng già bạt ngàn chìm trong ánh nắng vàng cam, nơi những tàng cây cổ thụ đung đưa như đang kể những câu chuyện bí ẩn. Mị Nương vẫn mải mê đuổi theo một chú nai nhỏ, khập khiễng chạy qua lùm cây. Những con nai to khỏe khác đã lao nhanh vào sâu trong rừng, nhưng chú nai này, với sự chậm chạp thập thò của nó, khiến nàng vừa tò mò vừa thích thú. Tiếng chim xào xạc, tiếng vượn ré lên từ cành cao. Con nai nhỏ đột nhiên không thể di chuyển, nó đứng im lại một chỗ, thấy thế, Mị Nương liền giương cung, ánh mắt tinh nghịch, nhắm vào chú nai, nhưng nàng chỉ định trêu đùa, bắn trượt qua trên đầu nó mà thôi. Mũi tên bay vút, lao thẳng về phía chú nai. Đúng lúc ấy, chú nai nhắm mắt như chấp nhận số phận đen đủi của mình.
Đột nhiên, một hòn đá từ đâu phóng tới, nhanh như chớp, làm mũi tên gãy đôi, rơi xuống đất. Chú nai thảng thốt, như thầm cảm ơn ân nhân vừa cứu mạng mình, thì ra là bánh xe gỗ được gắn vào chân của chú nai bị kẹt vào một cái rễ cây khiến nó không thể di chuyển, và đây chính là con nai nhỏ của Sơn Tinh.
Mị Nương bực tức, quay lại tìm kẻ phá đám. Trên cành cây cao, Sơn Tinh, với tóc rối bù và áo lá cây, vắt vẻo trên cao vừa quan sát vừa cười tinh nghịch. Chính anh chàng đã kịp thời quăng hòn đá để cứu chú nai nhỏ của mình. Anh đến chỗ chú nai và kéo nó ra khỏi đám cây, con nai mừng rỡ vội chạy đi.
Trong khi đó, Mị Nương hậm hực bước tới phía trước để tiến lại chỗ chú nai, nhưng bất ngờ nàng ta trượt chân, ngã xuống dòng suối chảy xiết. Nước cuốn nàng đi, nàng vùng vẫy, hoảng loạn vì không biết bơi: “Á, cứu ta với, có ai không, ahhhhh!”
Khi Mị Nương chìm dần, ánh mắt mờ đi trong làn nước lạnh buốt.
Hoàng tử biển cả Thủy Tinh đang bơi du ngoạn dưới mặt nước, nhìn thấy Mị Nương đang dần chìm sâu. Chàng ta vẫy chiếc đuôi cá xanh dương lấp lánh rồi bơi quanh nàng, trong phút chốc, Thủy Tinh chạm hai tay vào nâng đỡ lưng của Mị Nương để cô ấy không chìm xuống sâu hơn, đôi má anh ửng hồng, Thủy Tinh nâng Mị Nương lên mặt nước, đưa nàng vào bờ.
Ngay đúng lúc ấy, Sơn Tinh quan sát thấy Mị Nương trồi sụt trên mặt nước, anh liền từ cành cây cao, nắm dây leo nhảy ùm xuống nước, nhanh như gió rừng, kéo Mị Nương lên bờ an toàn. Thủy Tinh nhanh chóng ẩn trốn sau tảng đá dưới thác nước để quan sát.
Sơn Tinh đặt Mị Nương lên bờ cỏ mềm. Thủy Tinh định dùng viên ngọc long châu để hóa thành đôi chân người, nhưng nhớ lời dặn của mẹ, Thủy Nương, vang lên trong đầu: “Con không nên đến gần loài người.” khiến cho Thủy Tinh chùn bước, ánh mắt thoáng buồn, rồi chàng ta lặn sâu xuống dòng nước, bơi trở về đại dương sâu thẳm, để lại một vòng nước xoáy lấp lánh.
Lúc này màn đêm cũng vừa buông xuống, tại hang động năm xưa trong cánh rừng, ánh lửa từ đống củi phừng phực cháy, bóng của Sơn Tinh hắt lên vách đá. Mị Nương nằm trên một tảng đá phẳng, váy áo ướt sũng, tóc xõa dài mềm mại. Sơn Tinh, với ánh mắt lo lắng, khẽ chạm vào cánh tay của nàng ta, lay nhẹ để công chúa tỉnh lại. Đôi má chàng ta cũng trở nên ửng hồng, tim đập thình thịch khi lần đầu chạm vào một cô gái, cảm giác vừa lạ lẫm vừa bối rối.
Mị Nương ho húng hắng, mở mắt, ngồi bật dậy, ánh mắt hoảng loạn nhìn quanh. Xung quanh nàng là những người bạn kỳ lạ của Sơn Tinh: lũ khỉ lém lỉnh, chim vẹt rực rỡ, một con trăn lấp lánh vảy, và chú nai nhỏ với đôi bánh xe gỗ gắn ở hai chân sau, khập khiễng lăn tới. Mị Nương nhận ra đó là chú nai nàng đã đuổi theo, công chúa nhìn nó với ánh mắt đầy ngạc nhiên.
Khi con trăn bò tới gần, Mị Nương giật mình, hốt hoảng ôm chầm lấy Sơn Tinh. Cả hai bối rối, ánh mắt chạm nhau, rồi vội buông nhau ra, mặt họ đỏ bừng.
Mị Nương lắp bắp, giọng run run: “Ngươi là ai, đây là đâu, ta… ta… ta sợ quá!”.
Sơn Tinh mỉm cười, giọng ấm áp như ngọn gió rừng. “Cô nương không cần phải sợ, đây là nhà của ta và đây là các bạn bè của ta.”
Mị Nương với ánh mắt đầy ngạc nhiên nhìn quanh lũ thú rừng, rồi lắp bắp lặp lại: “Hả? Bạn bè? Nhà?”
Sơn Tinh gật đầu, chỉ vào chú nai. “Này, tại sao cô nương lại muốn giết chết con nai tội nghiệp này của ta?”
Mị Nương lắc đầu, bối rối. “Không đâu, tôi không cố ý giết nó, chỉ là tôi định đùa với nó chút thôi. Nhưng tại sao nó lại có bánh xe ở chân vậy?”
Sơn Tinh ngồi xuống, tay chàng vuốt ve con nai nhỏ, ánh mắt xa xăm, kể lại câu chuyện: “Ngày trước, những kẻ săn thú đã bắn chết gia đình của chú nai này, và làm gãy hai chân sau của nó. Tôi tìm thấy nó, đau đớn giữa rừng. Tôi đã làm đôi bánh xe gỗ để nó có thể di chuyển, và đã trở thành một người bạn của tôi.”
Mị Nương lắng nghe, ánh mắt lấp lánh, cảm động trước lòng tốt của chàng. “À, thì ra là thế?”
Bỗng, tiếng gọi tìm kiếm công chúa của Nhũ Mẫu vang vọng từ xa phá tan không gian yên tĩnh: “Công chúa, công chúa Mị Nương!”
Sơn Tinh vội đẩy Mị Nương ra cửa hang, nhưng nàng vô tình làm rơi chiếc trâm cài. Chàng nhặt lên, nhìn theo bóng nàng với ánh mắt trìu mến, rồi làm phép, gọi dây leo phủ kín cửa hang, che giấu lối vào hang động.
Ngoài cánh rừng, đêm đen bao trùm, chỉ có ánh đuốc của đoàn lính triều đình lập lòe, tiếng chó sủa. Nhũ Mẫu già, với mái tóc bạc rối bù, tay cầm đuốc, giọng khản đặc gọi: “Công chúa, công chúa, người ở đâu?”
Mị Nương, váy áo vẫn còn ẩm, bước ra từ bóng tối, giọng trong trẻo: “Là ta đây!”
Nhũ Mẫu chạy đến, ôm chầm nàng, nước mắt ngân ngấn: “Ôi trời, công chúa của tôi không sao! Ơn trời… nếu công chúa có mệnh hệ gì, chắc tôi cũng theo ông bà tôi luôn!”
Mị Nương cười dịu dàng, vỗ vai bà. “Ta làm bà lo lắng rồi, ta không sao.”
Đoàn người quay về cung đình, ánh đuốc soi đường, tiếng bước chân rầm rập hòa cùng tiếng gió rừng. Mị Nương ngoảnh lại, nhìn về phía hang động. Nhưng nơi ấy giờ chỉ còn là một bức tường dây leo dày đặc, che kín lối vào, như thể chưa từng tồn tại. Nàng khẽ chạm vào tóc, nhận ra chiếc trâm cài đã mất, lòng thoáng bâng khuâng, mỉm cười.
Đằng xa, bên trong hang động, Sơn Tinh cầm chiếc trâm cài của công chúa, ánh mắt chàng ấm áp.
Dưới ánh nắng rực rỡ, sân cung đình náo nhiệt tiếng nói cười, nơi dân làng tụ tập đông đúc, chen vai thích cánh để nghe thông báo từ triều đình. Tiếng trống vang rền, cờ phướn bay phấp phới, tạo nên một bầu không khí tưng bừng.
Một người lính triều đình, đứng trên bục giơ cao ống loa, giọng sang sảng: “Loa! Loa! Loa! Công chúa Mị Nương vừa đến tuổi cập kê, đôi mươi trăng tròn! Nay triều đình thông báo, toàn thể trai tráng, tướng sĩ, nhân tài trong và ngoài vương quốc đều có thể ứng thí để trở thành phò mã!”
Dân làng reo hò, tiếng vỗ tay rộn ràng, ai nấy háo hức trước cơ hội được cưới nàng công chúa xinh đẹp.
Trên con đường làng rợp bóng tre, Sơn Tinh, với phong cách rừng xanh giản dị và mái tóc rối bù, vừa bước đi với chiếc trâm cài lấp lánh của Mị Nương trong tay. Chàng đi đến kinh thành để tìm người và trả lại vật quý mà Mị Nương đã đánh rơi. Trên đường đi, anh chàng gặp một bà lão gùi củi, chàng lễ phép hỏi: “Bà có biết ai là chủ nhân của chiếc trâm cài này không?”
Bà lão nheo mắt, nhìn chiếc trâm lấp lánh. “Ồ, đây là trâm cài của các tiểu thư và công chúa hoàng tộc đấy!”
Sơn Tinh lặp lại, giọng ngạc nhiên: “Tiểu thư, công chúa…”
Đột nhiên, chàng nhớ lại tiếng gọi của Nhũ Mẫu đã gọi “công chúa” trong hang động ngày ấy. “Đây là của công chúa sao?” chàng hỏi lại.
Bà lão cười, chỉ tay về phía cung đình. “Tôi làm sao mà biết! À, nếu chàng muốn tìm công chúa, hãy tới đằng kia mà ứng uyển đi, họ đang kén phò mã cho công chúa Mị Nương đấy!” Nói rồi, bà lão rời đi.
Sơn Tinh sải bước nhanh, lòng rạo rực, tiến gần về phía lễ hội kén rể, anh nắm chặt chiếc trâm cài trong tay.
Sân lễ hội rực rỡ, nơi các chàng trai khoe tài. Một số người đấu vật, mồ hôi lấp lánh dưới nắng, tiếng hò reo vang dội. Những người khác giương cung, mũi tên bay vút, chính xác như mắt chim ưng. Sơn Tinh, tay cầm trâm cài, chen vào đám đông, ánh mắt sáng ngời tìm kiếm Mị Nương.
Trên khán đài cao, Mị Nương, đang ngồi cạnh Vua Hùng và Hoàng Hậu, nhưng lòng nàng bâng khuâng. Nàng nhớ lại khoảnh khắc nàng đã sợ hãi ôm chầm lấy Sơn Tinh trong hang động, má hồng lên, rồi nũng nịu: “Vua cha, mẫu hậu, con không muốn kén phò mã nữa!”
Vua Hùng cau mày, giọng trầm: “Làm sao có thể được chứ, lễ hội đang diễn ra còn gì!” Mị Nương ngã vào lòng Hoàng Hậu, mắt ngân ngấn nước. Hoàng Hậu ôm nàng, vuốt tóc, ánh mắt dịu dàng an ủi.
Dưới khán đài, Sơn Tinh đã nhận thấy Mị Nương, lòng rộn ràng. Chàng vẫy tay, giơ cao chiếc trâm cố ý ra hiệu cho nàng. Mị Nương nhìn thấy chàng, đôi mắt sáng lên, quay sang cha mẹ, giọng mừng rỡ: “Vua cha, mẫu hậu, con muốn chọn người này làm phò mã!”
Vua Hùng và Hoàng Hậu nhìn Sơn Tinh, với dáng vẻ rừng rú, áo lá cây bám bụi, tỏ vẻ ái ngại.
Đúng lúc ấy, Thủy Tinh, vừa chiến thắng các vòng thi, bước ra, áo lụa xanh dương lấp lánh, khí chất như sóng biển. Chàng lớn tiếng kháng cự: “Không công bằng! Chúng tôi đã tham gia hội thi đúng với luật lệ của nhà vua và vương quốc, thì tên ngốc này cũng phải làm như thế!”
Đám đông hưởng ứng, hét lên: “Đúng rồi! Hãy ra yêu cầu sính lễ cho chúng ta thi thố! Ai mang nhiều vàng ngọc châu báu sẽ trở thành phò mã!”
Thủy Tinh, đứng giữa đám đông, mắt nhìn về phía Mị Nương và Sơn Tinh rồi dõng dạc tuyên bố: “Hãy gả Mị Nương cho ta! Ta chính là hoàng tử của Long Vương, cô ấy sẽ là hoàng hậu của biển cả, ta sẽ ban cho cô ấy ngọc ngà châu báu nhiều không kể hết! Còn tên ngốc rừng xanh này, hắn chẳng có gì cả! Hahaha!” Tiếng cười của chàng vang vang như sóng vỗ.
Khi nghe Thủy Tinh nói đến đây, Vua Hùng và Hoàng Hậu liền tưởng tượng ra cảnh: Mị Nương đang sống dưới nước, khó khăn lắm để con cô gái cưng của họ cố nuốt một con bạch tuộc sống, và xung quanh là lũ người cá bơi lội. Cả hai lắc đầu, cau mày.
Rồi họ cũng nhìn về phía Sơn Tinh từ chân tới đầu, tưởng tượng ra cảnh Mị Nương đang trèo cây, ăn chuối với lũ khỉ rừng, cả hai lại lắc đầu nhìn nhau tỏ vẻ ngán ngẫm.
Vua Hùng, thấy ánh mắt của Mị Nương nhìn Sơn Tinh một cách trìu mến, ông chợt hiểu ra con gái của mình đang phải lòng chàng trai đến từ rừng xanh, ông suy nghĩ trong giây lát rồi đứng dậy, giọng uy nghiêm: “Thôi được rồi! Trong vòng ba ngày tới, trước khi mặt trời lặn, ai mang được sính lễ tới trước sẽ là phò mã. Sính lễ phải là voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao. Không dư, không thiếu. Nên nhớ, không được dùng phép thuật giả tạo, ta không nhận hàng giả đâu nhé!”
Đám đông há hốc mồm, kinh ngạc trước thử thách khó như hái sao trời. Mị Nương tiu nghỉu, ánh mắt lo lắng nhìn Sơn Tinh.
Trên bờ biển dài lộng gió, sóng vỗ ầm ầm như tiếng gầm của biển cả, Thủy Tinh sải bước đi vội vàng với vẻ mặt hậm hực, đôi tay nắm chặt đang cố gắng đè nén cơn giận.
Theo sau chàng là tên hầu cận bạch tuộc đầu to với đôi mắt lồi cùng những xúc tu lắc lư, hắn lảm nhảm không ngừng: “Rõ ràng nhà vua thiên vị tên người rừng kia! Chúng ta dưới biển thì lấy đâu ra gà, voi, ngựa chứ!”
Thủy Tinh dừng bước, quay lại, ánh mắt lạnh lùng như nước biển sâu. “Tên người rừng đó cũng chẳng thể tìm được voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao đâu!” chàng nói, giọng sắc như dao. “Lão già nhà vua chỉ muốn chơi khăm chúng ta thôi!”
Tên hầu cận gật đầu lia lịa, xúc tu vung vẫy như đồng tình. Cả hai đứng bên bờ biển, nơi sóng tung bọt trắng xóa. Thủy Tinh hít sâu, ánh mắt lấp lánh kiêu ngạo, rồi cùng hầu cận biến hình, chàng ta hóa thành người cá với chiếc đuôi đầy vảy lấp lánh. Họ nhảy ùm xuống biển, lặn sâu vào lòng đại dương, để lại những vòng nước xoáy.
Dưới ánh nắng vàng rực rỡ, một trang trại nằm giữa cánh rừng bạt ngàn hiện ra như một bức tranh yên bình, nơi có cánh đồng cỏ xanh mướt trải dài và tiếng chim kêu rộn ràng hòa quyện. Ông lão tổng quản, với mái tóc bạc như sương và bộ râu lòa xòa, đi tới đi lui, bận rộn chăm sóc lũ thú cưng như một người cha hiền.
Ông huýt sáo một điệu nhạc vui tươi, khiến lũ voi vung vòi phì phò, ngựa hí vang, gà cục tác chạy nhảy. Ông lão này chính là Thần Rừng đang sống trong bộ dạng của một thường dân, đôi mắt ông lấp lánh như thể ông biết mọi bí mật của núi rừng nơi đây.
Ông vuốt ve một chú voi có chín chiếc ngà, sửa lại đống cỏ cho chú ngựa có chiếc đuôi chín màu, rồi ông cười khùng khục khi một con gà chín cựa nhảy lên vai mình. Ông nhớ lại cảnh ông đã lén đi theo sau Sơn Tinh lúc anh ấy đi đến ứng thí, và chính ông là người đã truyền phép màu vào tâm trí cho Nhà Vua về ý tưởng sính lễ mà ông chắc rằng Sơn Tinh sẽ thắng.
Ông lão tỏ vẻ lém lĩnh, nói thầm: “Hay không bằng hên, ta làm thế cũng vì hạnh phúc của thằng nhóc Sơn Tinh.”
Tiếng chim hót líu lo trên cao, như chúc phúc cho nơi này, nơi phép màu của rừng xanh đang âm thầm chờ đợi một định mệnh lớn lao.
Bên bờ suối, nơi ánh nắng xuyên qua tán cây, Sơn Tinh ngồi trên một phiến đá, tay nhặt những cánh hoa rừng trắng muốt, anh thả từng cánh hoa xuống dòng nước trong veo. Chàng lẩm bẩm, giọng đầy bâng khuâng: “Ta có thể cưới nàng… ta không thể… có thể… không thể… có thể…”
Mỗi cánh hoa trôi đi như mang theo một nỗi niềm lo lắng xen lẫn hy vọng. Gần đó, một con vẹt có bộ lông sắc màu rực rỡ đậu trên cành, đôi mắt tròn xoe như muốn nói điều gì quan trọng. Sơn Tinh thở dài, nhìn con vẹt, giọng lo lắng: “Ngươi nghĩ xem, ta làm gì có sính lễ như nhà vua yêu cầu chứ!”
Con vẹt, như hiểu lòng chàng, nhảy lên vai, lấy mỏ gõ chín cái vào Sơn Tinh, kêu to như trêu chọc. Sơn Tinh xua tay, cười lớn: “Này, này, đây không phải là lúc để chọc ta cười đâu nhé, nhóc vẹt! Nhóc muốn nói gì với ta ư?”
Đôi mắt Sơn Tinh sáng lên, chính những cái gõ ấy của chú vẹt như đánh thức ký ức, chàng nhớ lại về một ngày nọ trong rừng sâu. Trong ký ức, chàng thấy mình nằm vắt vẻo trên cành cây, nghe tiếng cây cối xào xạc, đàn chim bay dáo dác.
Dưới tán rừng, một đoàn thợ săn hung tợn xuất hiện, cung tên lăm le trong tay họ. Lũ voi và ngựa chạy trốn, kêu la thảm thiết. Một chú voi trúng tên, ngã xuống, chân rướm máu. Một chú nai con bị bắn vào mông, đau đớn rên rỉ. Tên thợ săn nhặt chú nai, bẻ sừng, rồi quẳng nó ra xa, cười khoái trá. Một tên khác tiến đến con voi, reo lên: “Ôi trời, chúng ta phát tài rồi! Con voi này có chín cái ngà cơ đấy… haha!”
Tiếng cười độc ác của chúng vang vọng, khiến cánh rừng như run lên vì giận dữ.
Sơn Tinh đứng bật dậy khỏi phiến đá bên suối. Mắt chàng sáng lên: “À, ta nhớ ra rồi, có một con voi chín ngà đang ở nhà sư phụ của ta. Nào, đi đến đó ngay thôi, ố là la!”
Chàng chạy như bay, xuyên qua cánh rừng, lướt qua những tán cây cổ thụ, đôi chân nhanh nhẹn như gió. Đích đến là trang trại của Thần Rừng, nơi những con thú quý đang sống yên bình.
Đến nơi, chàng ta dừng lại trước một con voi khổng lồ, nhẹ nhàng sờ vào chín chiếc ngà trắng lấp lánh. Con voi nhận ra chàng nó lấy chiếc vòi xoa đầu chàng trai trẻ. Sơn Tinh cũng bước sang chuồng ngựa, vuốt ve bộ lông óng ánh của nó, mỉm cười khi ngựa hí nhẹ như chào người bạn cũ. Gần đó, một con gà trống oai vệ bước đi, chín chiếc cựa sắc nhọn lấp lóa dưới nắng. Sơn Tinh reo lên, lòng tràn ngập hy vọng, gọi to: “Thầy ơi! Thầy ơi!”
Thần Rừng đang nằm ngủ ngáy khò khò dưới gốc cây, giật mình tỉnh dậy. Ông biến hình trở thành lão tổng quản, bộ râu trắng phơ rung rinh. “Chuyện gì đấy, nhóc?” ông hỏi với giọng khàn khàn còn ngáy ngủ.
Sơn Tinh, mặt rạng rỡ, nói nhanh với vẻ mặt đầy tinh nghịch: “Thầy ơi, người cho con xin những con thú này được không? Con sẽ đổi về cho chúng ta… một sinh vật đẹp đẽ hơn rất nhiều!”
Con voi phì hơi, ngựa lắc đầu, gà trống xù lông, cả ba chúng nó nhìn Sơn Tinh với ánh mắt dè chừng, như thể cùng nói: “Ôi không! không!”
Thần Rừng cười lớn, tiếng cười vang như gió rừng. “Haha, nào, con hãy nói cho ta nghe, sinh vật đó đẹp đẽ như thế nào?”
Sơn Tinh mắc cỡ, gãi đầu, ấp úng: “Dạ… nàng rất xinh đẹp ạ!”
Thần Rừng nheo mắt, vuốt râu. “Chúng ta không cần vẻ đẹp bên ngoài. Quan trọng là cô ấy có trái tim tốt để yêu thương lũ thú rừng xấu xí ở đây không? Haha!”
Lũ thú chăm chú lắng nghe, voi vung vòi, ngựa hí nhẹ, gà trống gật gù như đồng ý.
Sơn Tinh gật đầu lia lịa: “Chắc có ạ, cô ấy sẽ!”
Thần Rừng phá lên cười: “Được rồi! Ta đồng ý!”
Ông vung tay, hóa thành một luồng gió xanh, bay vút vào rừng sâu, để lại Sơn Tinh đứng giữa trang trại, lòng rạo rực. Chàng nhìn lũ thú, mỉm cười, chàng ta tưởng tượng thấy gương mặt Mị Nương đang cười với mình.
Trên con đường đèo quanh co, ánh nắng vàng rực trải xuống như dát vàng lên những tán cây rừng. Sơn Tinh, giờ đây khoác bộ trang phục đẹp đẽ hơn, chiếc áo lá rừng điểm hoa lấp lánh, ngồi vắt vẻo trên lưng con voi chín ngà khổng lồ, thổi kèn sáo du dương. Tiếng sáo réo rắt, hòa cùng tiếng chim rừng, như khúc nhạc của đất trời chúc phúc cho hành trình của chàng.
Theo sau là một đoàn thú kỳ diệu: ngựa chín hồng mao bước đi oai vệ, lông lấp lánh như ánh hoàng hôn; gà chín cựa cục tác kiêu hãnh, cựa sắc nhọn lóe sáng; chú nai bánh xe lăn lóc, khập khiễng nhưng đầy tự hào; con trăn vảy bạc uốn lượn, lũ khỉ chí chóe bưng giỏ hoa quả, và con vẹt rực rỡ đậu trên vai Sơn Tinh, kêu ca in ỏi tỏ vẻ tự hào dẫn đầu đoàn diễu hành. Cả đoàn tiến về kinh thành, mang theo sính lễ để chinh phục trái tim công chúa Mị Nương.
Nhưng trong lùm cây rậm rạp bên đường, đang có một cặp mắt lén lút quan sát. Đó là tên hầu cận của Thủy Tinh, một sinh vật biển với khuôn mặt kỳ dị, ẩn sau bụi rậm, hắn cứ lấp ló và chăm chú nhìn theo đoàn dâng sính lễ của Sơn Tinh, rồi nhanh như cắt, hắn liền chạy vụt đi, lẩn vào biển sâu, mang theo tin tức nóng hổi để báo cho chủ nhân của hắn.
Dưới lòng biển sâu, thủy cung lộng lẫy hiện ra như một cung điện kỳ bí, nơi những rặng san hô phát sáng và đàn cá bơi lội cùng với những điệu vũ thần tiên. Thủy Tinh, với chiếc đuôi xanh dương lấp lánh, ngồi trên một chiếc ngai cẩm thạch, ánh mắt sắc lạnh nhưng đầy kiêu hãnh.
Tên hầu cận, với khuôn mặt kỳ dị và xúc tu vung vẫy, bơi đến, thì thầm điều gì đó vào tai chàng. Lời nói của hắn làm Thủy Tinh cau mày, đôi mắt lóe lên ánh nhìn giận dữ. Không chần chừ, chàng đứng dậy, vung tay ra hiệu.
Một đoàn tùy tùng thủy quái với hình dạng xấu xí – cá mặt sần sùi, bạch tuộc mắt lồi, tôm càng méo mó – lập tức bơi theo sau. Họ lướt qua những rặng san hô, để lại những vòng nước xoáy, như thể cả đại dương đang chuyển mình vì một kế hoạch bí mật của chàng ta.
Thủy Tinh, lòng sôi sục quyết tâm, bơi nhanh về phía đất liền, mang theo sức mạnh của biển cả để thách thức đối thủ đến từ núi rừng.
Trên con đường dẫn đến kinh thành, đoàn sính lễ của Sơn Tinh tiến đến một chiếc cầu gỗ bắc qua dòng sông chảy xiết. Nước yên bình lấp lánh.
Đột nhiên không khí bỗng trở nên căng thẳng. Voi chín ngà phì hơi, ngựa chín hồng mao hí vang, gà chín cựa cục tác lo lắng, còn lũ khỉ và chú nai bánh xe nhìn quanh, như cảm nhận một điềm chẳng lành. Mặt nước dưới cầu bắt đầu sủi bọt, dậy sóng dâng cao theo hình dạng của một con quái thú bao bọc quanh chiếc cầu.
Thì ra đó là Thủy Tinh đang làm phép, gọi nước trào lên dữ dội, khiến vách núi bên cạnh sạt lở. Một tiếng rắc vang lên, chiếc cầu gỗ sụp đổ, mảnh vụn rơi lả tả xuống dòng nước xiết. Cả đoàn thú nhốn nháo, lũ khỉ kêu chí chóe, con vẹt bay vòng vòng, còn chú nai bánh xe lăn lóc, suýt rơi xuống nước. Voi chín ngà gầm lên, ngựa lắc lư, gà trống xù lông, cả đoàn rơi vào hỗn loạn vì không còn có thể sang bờ bên kia.
Sơn Tinh bình tĩnh, chàng đứng sừng sững trên lưng voi và giơ tay làm phép thuật. Từ cơ thể chàng, những sợi dây leo xanh mướt mọc ra, dài ra, đan chặt vào nhau, tạo thành một chiếc cầu treo vững chãi bắc qua dòng suối. Dây leo với lá và hoa rực rỡ trông rất ngoạn mục và diệu kỳ. Sơn Tinh huýt sáo, giọng đầy hào khí: “Đi nào, các bạn!”
Voi chín ngà bước cẩn trọng bước đi đầu tiên trên cơ thể Sơn Tinh, chân nặng nề nhưng chắc chắn. Ngựa hồng mao phi, gà chín cựa lon ton, lũ khỉ nhảy nhót, con trăn uốn lượn, và chú nai bánh xe lăn lóc, cả đoàn vượt qua cây cầu dây. Sơn Tinh cố gắng hết sức để giữ cầu chắc chắn. Anh biến hình bao bọc, bảo vệ cho đoàn thú vượt qua sông an toàn.
Lúc này, Thủy Tinh bất lực, rút lui; dòng suối bên dưới dần trở lại yên ả.
Sơn Tinh mỉm cười, nhìn về kinh thành xa xa, lòng tràn đầy quyết tâm mang sính lễ đến cho Mị Nương, bất chấp mọi thử thách.
Dưới ánh nắng vàng rực, sân cung đình tràn ngập không khí lễ hội tưng bừng, như một bức tranh sống động dệt từ sắc màu và âm thanh. Kèn đồng réo rắt, trống rền thùng thình. Dân làng chen vai nhau đứng thành vòng tròn bao xung quanh, mắt sáng rực, reo hò không ngớt. Cờ phướn đỏ thắm bay phấp phới, hòa cùng tiếng cười giòn tan, tạo nên một khung cảnh rộn ràng.
Trên khán đài cao, Vua Hùng và Hoàng hậu ngồi oai nghiêm, ánh mắt tràn đầy kỳ vọng. Bên cạnh họ, công chúa Mị Nương, xinh đẹp như ánh trăng rằm, khoác trang phục rực rỡ, đôi mắt lấp lánh như ngọc trai, hồi hộp mong một định mệnh sắp đến.
Từ xa, Sơn Tinh xuất hiện, oai vệ như vị thần rừng, ngồi trên lưng con voi chín ngà khổng lồ, vòi vung lên như chào dân làng, voi chín ngà phì hơi bong bóng vào đám đông, khiến cả đám đông cười rộ thích thú. Theo sau là đoàn sính lễ kỳ diệu: ngựa chín hồng mao, lông óng ánh như ánh hoàng hôn, bước đi kiêu hãnh. Gà chín cựa, bộ lông sặc sỡ, vỗ cánh cụt tác, chín chiếc cựa sắt nhọn lấp lóe. Chú nai với chiếc lóc cóc đi khập khiễng nhưng đầy tự hào. Lũ khỉ chí chóe, con vẹt kêu quang quác, và con trăn vảy bạc uốn lượn, cả đoàn trông như một gánh xiếc thần tiên.
Vua Hùng đích thân bước xuống, sờ vào chín chiếc ngà voi, vuốt bộ lông hồng mao của ngựa, và ngắm chín cựa gà, gật đầu hài lòng: “Đúng là sính lễ trời ban!”
Mị Nương, trên khán đài, reo lên vui mừng, đôi má hồng rực như hoa đào. Sơn Tinh mỉm cười, dắt tay nàng đến kiệu voi. Con voi chín ngà, với ánh mắt tinh nghịch, khụy xuống. Mị Nương cười khúc khích, leo lên lưng voi, váy lụa bay nhẹ như mây. Cả đoàn rước dâu khởi hành, dân làng vỗ tay rần rần, tiếng hò reo vang vọng.
Vua Hùng và Hoàng Hậu nhìn nhau mãn nguyện. Hoàng Hậu nhún vai, thì thầm: “Con bé chọn đúng người rồi!”
Nhưng niềm vui chưa trọn, con ngựa hồng mao đột nhiên hí vang, lùi lại, nó lẩm bẩm: “Ơ, có gì đó sai sai!”. Cả đoàn tùy tùng của Sơn Tinh – voi, gà, nai, khỉ, vẹt, trăn – dừng phắt lại, mắt tròn xoe nhìn quanh.
Bỗng, nước từ dưới đất trào lên, tung tóe như dòng lũ càn quét, khiến cho dân làng hốt hoảng la hét. Thủy Tinh, với mái tóc xanh dương óng ánh và áo lụa lấp lánh, hiện ra giữa làn nước, như vị thần biển cả giáng trần. “Hừ, tiệc chưa bắt đầu mà đã kết thúc rồi sao?” chàng nói, giọng vang như sóng vỗ.
Vua Hùng và Hoàng hậu ngạc nhiên; dân làng sợ hãi xì xào. Mị Nương nắm chặt tay Sơn Tinh, ánh mắt lo lắng.
Thủy Tinh bước tới, tách tay của Sơn Tinh và Mị Nương ra, rồi chỉ vào Sơn Tinh, giọng dõng dạc nói: “Cuộc thách đố sính lễ này không công bằng! Ta ở chốn biển xanh, làm sao có voi, gà, ngựa? Nếu nhà vua yêu cầu cá chín đuôi, tôm chín càng, mực chín râu, thì ngươi đã thua đứt đuôi rồi! Vì thế, hãy đấu tay đôi! Ai thắng sẽ cưới công chúa, nếu không, ta nhấn chìm nơi này trong biển nước!”
Dân làng nín thở. Vua Hùng hốt hoảng, vuốt râu: “Được, được! Cứ quyết định như vậy đi, hai người đấu với nhau, ai thắng cuộc sẽ là phò mã!”.
Mị Nương lo lắng nhìn Sơn Tinh, anh trấn an nàng, rồi chàng ta đáp lời: “Được thôi! Nếu ta thắng một lần nữa, thì ngươi phải giữ lời đấy nhé!”
Thủy Tinh tiến đến đứng đối mặt với Sơn Tinh và nói: “Được!!”
Dân làng, từ sợ hãi chuyển sang phấn khích, vỗ tay rần rần, đứng dạt ra hai bên để xem hai bên thách đấu.
Sơn Tinh và Thủy Tinh đứng đối mặt, ánh mắt như lửa nóng và băng lạnh đang va chạm nhau. Họ bắt đầu bằng những thế võ tay đôi, nhanh như chớp. Sơn Tinh tung cú đấm, dây leo từ tay chàng phóng ra, quấn lấy Thủy Tinh. “Haha, trói được chưa?” chàng cười.
Thủy Tinh lách mình, nước xoáy quanh người, hóa thành khiên chắn, nhếch mép: “Mơ đi, người rừng!”
Dân làng trầm trồ, lũ khỉ của Sơn Tinh nhảy nhót cổ vũ: “Cố lên, hoàng tử rừng xanh ơi!”
Nhưng đội thủy sinh của Thủy Tinh – bạch tuộc, cá mặt méo, tôm càng lệch – cũng gầm gừ, đồng thanh hô vang: “Hoàng tử biển cả vô địch! Thủy Tinh! Thủy Tinh chiến thắng!”
Cuộc chiến bùng nổ mãnh liệt hơn với những màn trổ tài phép thuật ngoạn mục của hai vị hoàng tử trẻ tuổi tài cao.
Sơn Tinh huýt sáo, đất rung chuyển, núi mọc lên, cây rừng nở hoa rực rỡ, trái ngọt rơi lả tả. “Ăn nhé, mọi người?” chàng nháy mắt, khiến dân làng phấn khích cười rộ, tranh nhau nhặt trái.
Thủy Tinh không chịu thua, vung tay, sóng thần dâng cao, mưa bão trùm trời, gió gào thét. “Tắm nước mát nè!” chàng ta hét to, nhưng lũ cá của chàng say sóng, lảo đảo, lè lưỡi: “Hoàng tử, chậm lại, tụi tui chóng mặt!” Dân làng cười nghiêng ngả, Mị Nương che miệng khúc khích.
Thủy Tinh dâng nước ngập đến nửa thân của đám dân làng, họ hốt hoảng, nhưng Sơn Tinh bình tĩnh, chàng dời núi chặn dòng nước “Nước tới đâu, núi tới đó!” chàng nói, voi chín ngà dùng vòi hút nước, phun lên trời như vòi rồng: “Tôi là vòi bơm siêu xịn nè!” Ngựa hồng mao phi nước kiệu, kéo cây cổ thụ chắn sóng. Một góc sân, con gà chín cựa vỗ cánh mạnh rồi dậm mạnh cựa của nó lên một chiếc vòi làm chiếc bạch tuộc của tên hầu cận khiến hắn giật mình: “Á, đau quá!”
Thủy Tinh, tức tối, đẩy sóng thần cao hơn, dùng tối đa sức mạnh của mình để những xúc tu bạch tuột khổng lồ xiết chặt cổ của Sơn Tinh, Sơn Tinh bị bao quanh bởi luồn nước mãnh liệt khiến chàng ta không thể thở nổi và dần đuối sức. Hắn ta cười vang đắc ý: “Để xem ngươi trụ được bao lâu”
Lúc này, thủy cung dưới biển chao đảo mạnh, những sinh linh dưới biển lần lượt tan biến thành luồng ánh sáng xanh bay đến nhập vào người của Sơn Tinh để giữ cho chàng có sức mạnh.
Thủy Nương cũng chao đảo trong cung điện san hô, lo lắng: “Thằng bé này, nó phá làng phá xóm rồi! Bệ hạ, người hãy làm gì đó đi!”
Long Vương đi đến nhìn vào gương thần, thấy Thủy Tinh đang chuẩn bị kết liễu Sơn Tinh, ông liền làm phép thuật rút hết nước biển, và rút lại sức mạnh của Thủy Tinh, khiến cho anh ta mất hết sức mạnh, các xúc tu khổng lồ biến mất chỉ còn lại Thủy Tinh đứng trên cát khô, thở hổn hển.
Sơn Tinh tranh thủ lúc này, lấy lại phong độ, dùng các vòng dây rừng siết chặt lấy Thủy Tinh.
Thủy Tinh quỵu xuống, gương mặt chàng ta đầy cảm xúc thất bại: “Ta thua rồi ư?!”
Lũ bạch tuộc, cá, tôm hầu cận của chàng ta cũng lảo đảo, lẩm bẩm: “Thôi, ta về ta tắm biển ta!”
Dân làng vỗ tay rần rần, reo hò: “Phò mã Sơn Tinh! Sơn Tinh! Hoàng tử rừng xanh!”
Sơn Tinh bước tới, ánh mắt trượng nghĩa, đưa tay nâng Thủy Tinh dậy. “Đứng lên, anh bạn biển cả!” chàng vừa nói, rồi dùng đôi tay dây leo vươn ra, nhẹ nhàng quấn lấy cơ thể và đẩy Thủy Tinh xuống biển. Thủy Tinh, dù thua, cười khẩy: “Lần sau tôi chắc chắn sẽ thắng!”
Chàng hoàng tử cá lặn xuống biển, lũ tùy tùng vùng vẫy theo sau, để lại những bọt nước lấp lánh.
Dân làng tiếp tục vỗ tay. Vua Hùng và Hoàng Hậu vuốt mồ hôi trên trán, mỉm cười mãn nguyện. Hoàng Hậu thì thầm, nhún vai: “Ôi là trời, cuối cùng cũng kết thúc có hậu!”
Sơn Tinh bước đến nắm lấy đôi bàn tay mềm mại của Mị Nương, ánh mắt hai người trao nhau tràn ngập hạnh phúc.
Voi chín ngà phì hơi hỏi con ngựa: “Xong việc rồi phải không?!”
Ngựa hồng mao hí hí: “Vậy chứ gì nữa!”
Gà chín cựa gật gù: “Chúc mừng tân lang tân nương?”
Mị Nương cười hạnh phúc, leo lên kiệu voi, đoàn rước dâu tiếp tục hành trình, dưới tiếng hò reo của dân làng và ánh nắng rực rỡ, như lời chúc phúc cho một câu chuyện tình yêu định mệnh.
Hai năm sau,
Dưới tán rừng xanh mướt, ánh nắng xuyên qua những tàng cây cổ thụ. Sơn Tinh, với đôi tay khéo léo, đang cột dây tre dựng một ngôi nhà trên cây cao vút, mái lợp lá cọ lấp loáng như mái tóc rừng xanh.
Gần đó, lũ khỉ tinh nghịch, với bộ lông xù xì và đôi mắt lém lỉnh, đang chơi đùa cùng một cậu bé, đó là con trai của họ. Hai chú khỉ, như diễn viên xiếc, chuyền cành nhanh thoăn thoắt, chúng quẳng cậu bé qua lại giữa những đôi tay liếng thoắn khiến cho thằng bé cười khanh khách, vung vẩy tay chân như chú khỉ con. Tiếng cười giòn tan vang vọng, hòa cùng tiếng chim hót líu lo, làm cả cánh rừng rộn ràng như một khúc ca vui.
Bên bờ suối, Mị Nương đang phơi váy áo lụa bay nhẹ trong gió, khuôn mặt nàng sáng bừng nụ cười. Nàng ngẩng lên, nhìn lũ khỉ và cậu con trai nghịch ngợm, lắc đầu mỉm cười dịu dàng, ánh mắt tràn ngập yêu thương. “Này, thằng bé không phải là chuối của các cậu đâu đấy!” nàng nói với giọng đùa vui, nhưng lũ khỉ chỉ chớp mắt tinh nghịch.
Sơn Tinh vọng đáp: “Công chúa yên tâm, chúng là bảo mẫu siêu hạng của ta đấy!” Lũ khỉ như hiểu lời Sơn Tinh, ra vẻ cười khoái chí.
Đột nhiên, tiếng chim rừng xào xạc vang lên, không còn ríu rít mà mang theo nhịp hót gấp gáp, như báo hiệu một điềm chẳng lành. Tiếng mõ làng từ xa vọng đến, gõ liên hồi. Sơn Tinh, đứng trên cành cây cao, nhìn xuống thung lũng, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Không chần chừ, những cánh tay dây leo của chàng quấn lấy Mị Nương. Như một cơn gió thần, cả hai bay vọt qua tán rừng, lướt trên những ngọn cây, hướng về phía dân làng, nơi có một thử thách mới đang chờ đợi.
Trên bờ biển, sóng vỗ ầm ào, nước biển dâng cao như muốn nuốt chửng đất liền. Dân làng hối hả chuyền đất, đắp đê ngăn dòng nước tràn. Mồ hôi lấp lánh trên trán họ, ánh mắt lo âu nhìn dòng nước hung dữ cuộn trào.
Một người dân thở dài, giọng đầy bực bội: “Lại là hắn, gã Thủy Tinh thua cuộc! Năm nào hắn cũng dâng nước, phá hoại mùa màng của chúng ta!”
Tiếng sóng gào thét như tiếng cười kiêu ngạo của biển cả. Sơn Tinh bước đến bờ biển, đứng vững như ngọn núi, huýt sáo vang, âm thanh trong trẻo như tiếng gọi của rừng sâu. Từ mặt biển lấp lánh, Thủy Tinh hiện hình, mái tóc xanh dương óng ánh, đôi mắt lấp lánh như ngọc trai nhưng vẫn còn mang sự kiêu ngạo năm nào.
Sơn Tinh nhìn thẳng vào mắt bạn cũ, giọng trầm ấm nhưng kiên định: “Này anh bạn, chuyện xưa đã là quá khứ rồi. Tôi nghĩ chúng ta nên chung sống hòa bình. Tôi không xâm phạm vùng biển của anh thì anh cũng nên để đất liền của chúng tôi yên, được chứ? Anh nhìn xem, Mị Nương sinh ra vốn dĩ không phải là người cá, làm sao nàng ấy sống ở thủy cung cùng anh bạn được? Đây là định mệnh của chúng tôi, tôi mong anh đừng cố chấp nữa, được không?”
Thủy Tinh im lặng trong chốc lát, đôi mắt lướt qua Mị Nương, rồi nhún vai, mỉm cười lém lỉnh: “Ờ, cậu nói cũng phải!”
Chàng ta quay người, lặn xuống biển xanh, chiếc đuôi cá lấp lánh như ánh bạc, để lại một làn sóng nhỏ như lời chào tạm biệt.
Nước lũ cũng rút theo. Dân làng reo hò, đê vững chãi đứng yên, và đất trời như mỉm cười, chúc phúc cho sự hòa hợp giữa rừng và biển.
Dưới ánh nắng rực rỡ của một ngày hè, đỉnh núi cao chót vót bên cạnh bờ biển dài cát trắng xóa hiện ra như một bức tranh thần tiên. Bờ cát vàng trải dài, sóng biển lấp loáng như dát bạc, những tảng mây trắng lững lờ trôi trên bầu trời xanh thẳm. Đôi chim hải âu lượn lờ trên sóng, đôi cánh trắng muốt vờn theo gió, thỉnh thoảng lao xuống biển để săn mồi, kêu lên những tiếng vui tai.
Bên bờ cát trắng dài, lũ trẻ con của Sơn Tinh và Thủy Tinh cùng nhau nô đùa rộn ràng. Chúng đuổi bắt nhau, tung cát vui nhộn. Những chàng tiên cá nhỏ cõng trên lưng các cậu bé rừng xanh lướt sóng, hòa cùng tiếng sóng vỗ.
Trên bãi biển, bàn tiệc thịnh soạn được bày biện trên những chiếc bàn đá. Gia đình của Sơn Tinh đã mang đến những hoa quả ngọt lịm từ núi cao: xoài vàng ươm, chuối chín mọng, và dứa thơm lừng. Những món ăn được sắp xếp khéo léo, như một bức tranh đầy màu sắc, lấp lánh dưới nắng. Bên cạnh đó, những con cá nướng do Thủy Tinh mang từ biển sâu bốc khói nghi ngút, mùi thơm quyện bay khiến lũ trẻ không thể cưỡng lại.
Mị Nương, với nụ cười dịu dàng, nắm tay Sơn Tinh, ánh mắt hai người trao nhau tràn ngập yêu thương. Thủy Tinh cũng đứng cạnh nàng tiên cá xinh đẹp, ngước nhìn bầu trời chói chang, đôi mắt lấp lánh như mặt biển.
Họ mỉm cười, lòng nhẹ nhõm, bởi rừng và biển giờ đây đã hòa hợp, không còn những trận chiến ngày xưa.
Bỗng nhiên, Sơn Tinh huýt sáo vang, âm thanh trong trẻo như tiếng gọi của núi rừng. Từ đỉnh núi cao, một đàn chim rực rỡ sắc màu bay đến, cánh vỗ nhịp nhàng, xếp thành hình trái tim lớn trên bầu trời xanh. Lũ trẻ ngẩng đầu, reo hò, chỉ trỏ, mắt sáng rực như những vì sao.
Không chịu thua, Thủy Tinh mỉm cười, giơ tay làm phép, nước biển dâng lên, uốn lượn thành những cột sóng lung linh, bao quanh hình trái tim của đàn chim, bắn tung tóe như pháo hoa bằng nước, lấp lánh dưới ánh nắng. Hiệu ứng kỳ diệu khiến cả bãi biển như hóa thành sân khấu thần tiên. Lũ trẻ vỗ tay, nhảy nhót, tiếng cười khúc khích vang xa, hòa cùng tiếng sóng và tiếng chim hót ríu rít.
Cuộc hội ngộ bên bờ biển hàng năm của họ trở thành truyền thuyết đẹp đẽ, nơi rừng và biển cùng hát khúc ca hòa bình, mãi mãi lưu truyền trong vương quốc.